Tóm tắt truyện Con hổ có nghĩa

Bình chọn

Hướng dẫn Tóm tắt truyện Con hổ có nghĩa và sơ đồ tư duy tóm tắt trực quan, dễ ghi nhớ giúp các em hiểu về nội dung tác phẩm dễ dàng hơn

Các luận điểm chính trong truyện Con hổ có nghĩa

Luận điểm 1: Con người giàu lòng nhân hậu, sẵn sàng giúp đỡ ngay cả loài vật nguy hiểm.

Luận điểm 2: Loài vật cũng biết ghi nhớ và đền đáp ân nghĩa.

Luận điểm 3: Bài học về lòng nhân nghĩa: ai làm điều thiện sẽ nhận được điều tốt đẹp.

Tóm tắt truyện Con hổ có nghĩa (chi tiết)

Bà đỡ Trần ở huyện Đông Triều bị hổ cõng vào rừng lúc nửa đêm. Bà phát hiện hổ cái đang sinh nở khó khăn nên tận tình giúp đỡ. Hổ đực cảm tạ bằng cách đào một cục bạc tặng bà. Nhờ đó, bà vượt qua năm đói kém.

Ở huyện Lạng Giang, bác tiều phu gặp con hổ mắc xương trong họng. Bác không sợ hiểm nguy mà giúp hổ lấy chiếc xương ra. Hổ được cứu liền quay lại tặng bác một con nai làm lễ tạ ơn.

Hơn mười năm sau, khi bác tiều mất, con hổ từng được bác cứu đã quay lại viếng. Mỗi năm vào ngày giỗ bác, hổ đều mang dê hoặc lợn về đặt trước cửa nhà bác để báo đáp ân tình xưa.

 Tóm tắt truyện Con hổ có nghĩa (ngắn gọn)

Truyện kể về bà đỡ Trần và bác tiều — những người đã cứu giúp hổ khi gặp nạn. Bà đỡ giúp hổ sinh con, được tặng bạc; bác tiều giúp hổ lấy xương, được tặng nai và sau khi mất còn được hổ đến viếng và mang lễ vật hàng năm. Truyện ca ngợi lòng nhân hậu và sự đền ơn đáp nghĩa.

Tóm tắt truyện Con hổ có nghĩa bằng sơ đồ tư duy

Tóm tắt truyện Con hổ có nghĩa

Truyện Con hổ có nghĩa

Huyện Đông Triều có bà đỡ là bà Trần. Một đêm bà nghe tiếng gõ cửa, bèn mở cửa nhìn khắp xung quanh mà chẳng thấy ai. Đột nhiên, có con hổ chồm tới cõng bà đi. Ban đầu, bà sợ chết khiếp. Sau đó, bà tỉnh táo lại, thấy hổ dùng một chân trước ôm bà chạy như bay, gặp bụi rậm gai góc thì dùng một chân rẽ lối, từ từ mà đi. Tới chỗ ngọn núi sâu trong rừng, hổ thả bà xuống. Bà lại thấy một con hổ cái đang cào đất, lăn lộn. Bà cho là hổ định ăn thịt mình, sợ hãi không dám động đậy. Hổ đực dùng chân chỉ dẫn bà nhìn hổ cái và chảy nước mắt. Bà thấy như có cái gì động đậy trong bụng hổ cái, biết là nó sắp đẻ. Sẵn có thuốc kích đẻ trong dải áo, bà bèn hoà với nước suối ấn cho nó uống. Cảm thấy hổ cái đỡ đau, bà lại xoa bóp bụng cho nó. Lát sau thì hổ sinh con. Bà thấy hổ đực mừng rỡ đùa giỡn với con mình, còn hổ cái thì nằm phục xuống, dáng mệt mỏi lắm. Hổ đực rời khỏi gốc cây, đến bên bà đỡ, quỳ chân trước trên đất, vừa quỳ vừa nhìn bà, lát sau đưa ra một khối bạc. Bà biết hổ tặng mình, nhận lấy và buộc vào thắt lưng. Hổ đực từ từ đứng dậy, vừa đi vừa ngoái nhìn bà. Bà theo hổ ra khỏi rừng. Lúc rời khỏi khu rừng, trời sắp sáng, bà giơ tay nói: “Xin chúa sơn lâm quay về”. Hổ bèn dừng lại quỳ xuống, hướng về bà đỡ cúi đầu quẫy đuôi tỏ ý tiễn biệt. Bà đi khá xa, hổ mới gầm lớn rồi rời đi. Bà về đến nhà, bỏ bạc ra cân được hơn mười lạng. Năm ấy mất mùa, bà nhờ có số bạc ấy mà sống qua được.

Huyện Lạng Giang có một người tiều phu nọ đang kiếm củi ở chân núi. Từ xa thấy cây cối trong thung lũng phía trước ngọn núi lay động không ngớt, bác tiều mới vác búa đến xem. Bác ngó quanh thì thấy một con hổ trán trắng, to như con bò, khi thì cúi đầu cào đất, khi thì nhảy lên vật xuống, thỉnh thoảng lấy chân móc họng, miệng ngoác lớn như cái sàng, máu chảy lênh láng. Bác tiều phu thấy miệng hổ có khúc xương mắc trong họng. Bàn chân hổ móng vuốt lớn, càng móc, khúc xương càng vào sâu. Bác tiều chậm rãi uống rượu lấy can đảm, rồi trèo lên cây hô lên rằng: “Cổ họng ngươi đau phải không? Đừng cắn ta, ta sẽ lấy xương ra cho ngươi”. Hổ nghe thấy, nằm phục xuống, há miệng hướng về bác tiều như cầu cứu. Bác tiều trèo xuống, thò tay vào cổ họng hổ, lấy ra một chiếc xương bò to như cánh tay. Hổ liếm mép, vừa bỏ đi vừa nhìn khuôn mặt bác tiều. Bác tiều hô lớn: “Nhà ta ở thôn ấy, hễ được miếng ngon thì nhớ nhau nhé”. Bác tiều ra về được mấy hôm, nửa đêm nghe thấy ngoài cửa có tiếng kêu rất dữ dội. Sáng hôm sau mở cửa, bác tiều thấy có một con hươu chết ở đó. Nhiều năm sau, bác tiều qua đời. Lúc sắp chôn, một con hổ bỗng nhiên đến trước mộ. Những người đưa đám bỏ chạy, từ xa thấy hổ dùng đầu dụi quan tài, gầm gừ, gào lớn, đi quanh quan tài vài vòng rồi bỏ đi. Về sau, mỗi dịp đến ngày giỗ bác tiều, hổ lại đưa hươu, lợn đến để ở ngoài cửa, mấy chục năm liền.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *