Hướng dẫn Tóm tắt Ngày xưa và sơ đồ tư duy tóm tắt trực quan, dễ ghi nhớ giúp các em hiểu về nội dung tác phẩm dễ dàng hơn
Các luận điểm chính trong thơ Ngày xưa
Luận điểm 1: Bài thơ tái hiện hình ảnh người mẹ ru cháu bằng những câu Kiều – một nét đẹp của truyền thống văn hóa gia đình Việt Nam.
Luận điểm 2: Qua lời ru, người mẹ bộc lộ sự đồng cảm sâu sắc với thân phận Thúy Kiều, gửi gắm nỗi thương xót và sự trăn trở về kiếp người.
Luận điểm 3: Bài thơ thể hiện sự nối tiếp cảm xúc giữa các thế hệ, khẳng định sức sống bền bỉ của Truyện Kiều và vẻ đẹp nhân văn của tình mẫu tử.
Tóm tắt thơ Ngày xưa (chi tiết)
Bài thơ kể về cảnh người mẹ ngồi ru cháu ngủ bằng những câu thơ trong Truyện Kiều. Người con đứng bên tỏ vẻ băn khoăn, cho rằng đứa trẻ còn quá nhỏ để hiểu hết ý nghĩa những câu thơ ấy. Tuy nhiên, người mẹ không trả lời, chỉ ôm đứa cháu vào lòng, bàn tay vẫn run vì xúc động.
Khi ru cháu, người mẹ dường như hồi tưởng lại những số phận éo le trong Truyện Kiều, đặc biệt là nỗi thương cho cuộc đời Thúy Kiều. Những câu thơ Kiều mà mẹ ru không chỉ giúp cháu ngủ, mà còn chứa đựng nỗi niềm sâu kín, sự đồng cảm của bà đối với phận người xưa.
Hình ảnh đứa trẻ ngủ ngon trong vòng tay mẹ làm nổi bật sự đối lập giữa sự hồn nhiên của hiện tại và bao xót xa mà người lớn từng trải. Cuối bài, người mẹ đã nói lên lời thật lòng: bà ru cháu vì thương Kiều – nỗi thương mang tính truyền đời, thấm sâu vào tâm hồn người Việt.
Tóm tắt thơ Ngày xưa (ngắn gọn)
Bài thơ kể về người mẹ ru cháu bằng những câu Kiều, qua đó bày tỏ nỗi thương cho thân phận Thúy Kiều và sự đồng cảm với kiếp người bất hạnh. Bài thơ nhấn mạnh vẻ đẹp truyền thống của lời ru và ý nghĩa nhân văn được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Tóm tắt thơ Ngày xưa bằng sơ đồ tư duy

Thơ Ngày xưa
Mẹ tôi ru cháu chiều chiều
Thường là ru mấy câu Kiều cháu nghe:
“Mây Tần khóa kín song the
Bụi hồng lẽo đẽo đi về chiêm bao…”
Tôi rằng: cháu hiểu làm sao
Những câu thơ tự thuở nào, mẹ ơi!
Mẹ nhìn, chẳng trả lời tôi,
Hai tay ôm cháu, mẹ ngồi vẫn run:
“Mai sau dù có bao giờ
Đốt lò hương ấy, so tơ phím này…”
Con tôi đôi má tròn đầy
Lại ngon giấc ngủ thơ ngây chiều chiều
Bâng khuâng mẹ nói một điều:
– Nghĩa mà thương phận cô Kiều ngày xưa…
Vũ Cao
